Hiển thị các bài đăng có nhãn tamsu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tamsu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

Gởi con gái ngành y - Đàn ông làm gì nên tội


Mình dân NEU, đi làm 3 năm rồi, còn người mình thích là 1 bạn nữ bên đại học Y, là bạn của em gái mình, 2 đứa ở trọ với nhau...có ai hỏi sao em gái mình ko ở vs mình mà ở với bạn vì nó thích vậy, tự do là 1, 2 là nó bảo nó cũng lớn rồi, ở với mình nhiều bất tiện. 

Thôi bỏ qua vụ đó, quay lại vụ bạn gái bên y kia, năm 2, nhìn cũng xinh xắn mà học y thì chắc chắn giỏi rồi...chỉ có điều là, 1 lần 2 đứa qua phòng mình chơi, bạn ấy với em gái mình, do em gái mình cài để mình với bạn nữ ấy gần gũi nhau hơn...thì bạn nữ ấy nhìn thấy trong góc phòng mình có 1 thùng nước đậu, cái này là do mình thích uống. Bạn ấy mới hỏi là 

- Anh hay uống nước đậu lắm ạ?
- Ừm hay anh uống nước đậu lắm.
- Thế anh có thích ăn tào phớ ko?
- Có chứ, ngoài tào phớ anh còn thích ăn những món gì liên quan đến đậu, đậu luộc, đậu sốt cà chua, đậu nhồi thịt...v..v...
- Dạ vâng thế ạ.
- Có chuyện gì sao em hỏi lạ thế.
- À tại em tưởng đàn ông ko thích mấy món ấy.
- Ui em nhầm, anh như vậy từ bé nhé, ko tin cứ hỏi L*nh mà xem (L*nh là em gái mình)
Từ hôm ấy đến nay là phải 10 ngày rồi, mình nhắn tin ko thấy bạn nữ kia rep nữa, kiểu như ko muốn n.c vs mình, mình mới dò hỏi con em xem ntn vì ít khi nhờ con em lắm, con em nó cũng ko quan tâm đến việc của mình mấy khi nào nhờ mới giúp thôi thì nó bảo là 
- Bạn ấy bảo là yêu anh rồi lấy anh về nhỡ anh VÔ SINH THÌ SAO. TOÀN DÙNG ĐẬU THẾ CƠ MÀ!
Giờ mình mới biết là dùng mấy đồ đấy vô sinh đấy, tra google thì cũng bảo cơ bản như vậy nhưng mình nghĩ làm gì đến mức sợ như vậy nhỉ, tỉ lệ cũng có cao đâu :| sao lại phũ với nhau như vậy đc.

Góc tâm sự nụ cười và sự tự tin


Không biết ở đây có ai răng bị vổ hoặc mọc lộn xộn,mọc lệch không.Nói thật,bị mọc răng như vậy đã không dám cười tươi hoặc không dám cười rồi.Nhưng lại còn bị mọi người soi xét,nói xấu rằng răng xấu không dám cười,rồi thì "con đấy /thằng đấy xấu vl","mặt cũng không đến nỗi mà mất cmn cái mồm","yêu đứa vổ lúc hôn nhau thì thủng cmn mồm",.....


Những người chê bai,dè bỉu người khác đã bao giờ đặt mình vào vị trí của người khác chưa?
Tôi nhớ cách đây một năm,khi chứng kiến một bạn răng bị vổ rồi mặt hơi giống đàn ông bị những học sinh nam chêu trọc,xa lánh,đem ra làm trò đùa để cười cợt với nhau.Lúc ấy tôi cũng bị tổn thương vì thương,thông cản cho bạn đó,và cũng nghĩ về bản thân mình vì chính răng mình cũng bị mọc lệch,mọc lộn xộn.Vì răng mình không đẹp thì đâu dám cười hoặc cười tươi vì lúc mọi người xem xét người khác thì đầu tiên sẽ nhìn vào răng và khuôn mặt.
Hôm trước tôi có xem 1 video có nội dung rằng nếu răng bạn xấu thì hãy làm răng đi.Chỉ thấy hơi buồn buồn.Bởi vì chi phí làm răng rất đắt.Niềng răng loại thường cũng từ 20-30 triệu,loại tốt thì 80,100 triệu
Thiết nghĩ không biết bao giờ mình mới có tiền để làm khi còn là một học sinh không làm ra tiền,không có thế lực kinh tế vì gia đình cũng không khá giả gì mà chi ra số tiền lớn như vậy để làm răng.Lúc nào cũng chỉ mong bản thân mình lớn thật nhanh,thật nhanh để làm ra nhiều tiền,ít nhất mình phải thành công hơn những người đã từng chê bai mình.Đợi đến lúc đấy mong tôi sẽ làm được.
Chỉ mong những ai tính tình hay cợt nhả,bỡn đùa người khác,đem họ ra làm trò cười hãy bớt bớt đi.Thật sự họ sẽ rất tổn thương đấy

Góc tâm sự"PHẢI LÀM GÌ KHI PHÁT HIỆN EM GÁI LÀ NGƯỜI ĐỒNG TÍNH"

Tao sốc lắm chúng mày à! Tao vừa mất bà ngoại, thì biết được sự thật này. 
Tao đi học đại học xa nhà, còn em gái t năm nay học 11. T vốn yếu hơn nó, từ lúc ở nhà nó đã phụ bố mẹ nhiều hơn t. Giờ t đi học, bố mẹ vất hơn, việc gì cũng đến tay nó. Người ta hay trêu, bảo nó trông như đàn ông, tính cũng đàn ông. Vì em t từ bé chỉ thích mấy trò của con trai. T chưa bao giờ nghi ngờ những điều ấy, t vẫn thấy nó bình thường thôi. Cho đến đêm hôm qua...

Hôm qua là 3 ngày ngoại t mất, sáng tiễn ngoại đi, chiều làm 3 ngày cho ngoại. Tối về, t soạn sách mang ra Hà Nội thì thấy cái hộp, em t giấu sâu trong kẽ tủ. T tò mò mở ra. Em t viết rất nhiều vào những tờ giấy nhớ, rồi gấp hạc. Trong đó còn có móc chìa khóa in hình một con bé, ban đầu t cứ ngỡ là bạn thôi. T đọc vài tờ giấy và thấy giọng con bé viết như kiểu thích một người mà người ta không đáp lại. T bật cười, nghĩ lại ngày xưa mình cũng như thế. Nhưng mọi chuyện lại khác, đó là lúc t đọc những tờ giấy tiếp theo, t gỡ hạc ra, tờ nào em t cũng viết ở cuối: ""Yêu em, cô gái tháng 11"". T hoang mang lắm, t vẫn chưa tin đó là thật. T cất hộp đi, xuống dưới nhà tìm em t. Nó ăn cơm. T ngồi lân la hỏi nó. T hỏi cái nick có tên con bé kia có phải bạn của e t không. Nó hỏi nick đó đâu thì t bảo thấy lời mời kết bạn nhưng chị xoá rồi. Rồi t hỏi e t có ny chưa, t hỏi nửa đùa nửa thật. Nó bảo chưa. T lại trêu tướng con trai như m thì thằng hâm nào nó yêu, kiếm đứa con gái mà yêu. Nó nhìn t nghi ngờ, rồi mặt đanh lại, bảo t ăn nói vớ vẩn. T lại vào phòng. T lôi hộp ra như để chắc t đang nhầm thôi. Thế rồi nó vào, giật lấy cái hộp cất đi, quát t sao lục tung đồ của nó tự tiện như thế. Rồi giọng nó lí nhí, ""biết rồi thì thôi"". T nghe nhưng giả vờ hỏi lại, nó không trả lời nữa. Đêm 2 chị em nằm với nhau, t hỏi nó sao lại viết nhue thế, nó bảo thích thì viết, cảm xúc như thế thi viết. Rồi t hỏi có phải e t thích con gái không, nó gật đầu. Khoảnh khắc đó, t rơi vào bất lực. T khóc. T sợ thật sự. T sợ cuộc đời của e t sau này sẽ như thế nào đây??! T nghe và đọc nhiều câu chuyện về cuộc đời của những người đồng tính. Đó là một cuộc đời k hề dễ dàng nếu dám đứng lên được là chính mình. Hoặc là, che giấu đi để sống trong dằn vặt đau khổ suốt đời. T k tin câu chuyện ấy lại xảy ra với gia đình t. Một nơi xóm làng như quê t, người ta không sống độc lập, mà cuộc đời đó liên quan đến xã hội rất nhiều. Bố mẹ t sẽ ra sao khi biết sự thật ấy? Nội t? Mọi người biết thì sao? T nghĩ đến mẹ t, nước mắt t lại ứa ra. Mẹ t nhìn chẳng còn sức sống sau gần 1 tuần trời cứ hầu như trắng đêm để trông ngoại. Rồi em hỏi t có thất vọng về nó không. T cố nín khóc để nói với e t bằng cái giọng k run, rằng dù thế nào thì nó cũng là e t. T hỏi nó thích con gái từ khi nào, e t bảo từ lớp 5. T chỉ ước giờ tất cả là mơ thôi, t chỉ ước e t bây giờ ở tuổi mới lớn nên tâm lí bất ổn thôi. T bảo với e, việc của nó bây giờ là gạt hết mọi thứ đi, tập trung học hành, rảnh thì phụ bố mẹ; có thể bây giờ e đang lớn, cứ để sau này khi trưởng thành hơn, e tìm hiểu lại bản thân mình. 
T không ghê những người LGBT, t biết cuộc đời đó cần nhiều dũng khi như thế nào. Nhưng nếu bố mẹ t biết, mọi người biết, liệu có chấp nhận cho e t? Rồi nếu như e t cứ giấu như trước giờ nó giấu, liệu cuộc đời nó có hạnh phúc hay không? Nếu thế, đến tuổi, mọi người giục nó lấy chồng, nó sẽ phải làm sao đây? 
Chưa bao giờ t bất lực nhue thế, t k làm gì được cho e t, dù cho t là người đầu tiên nó thừa nhận bí mật của riêng nó. Nếu cả cuộc đời này t là người duy nhất biết, thì em t sẽ sống như thế nào đây??

T biết NEU có những cmt của các bạn đôi khi lên top vì mn đọc lên mắc cười. Nhưng vì t k biết phải làm thế nào, nên viết lên đây và thực lòng xin mn, hãy cho t một lời khuyên, để t giúp cuộc đời của e t. Xin đừng cười, xin đừng cười chê đứa e gái tội nghiệp của t!!!"

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2018

Góc tâm sự xin việc nhà nước hay tư nhân


Chào các bạn, mình k50, đến công việc bây giờ mình cũng trải qua cả 2 môi trường tư nhân và nhà nước, sau đây là câu chuyện của mình, có thể nhận nhiều gạch đá từ các bạn nhưng mình sẵn sàng nhận, các bạn không tin cũng không sao:

Thời gian chuẩn bị tốt nghiệp, mình cũng như mọi người thôi: cũng mơ hồ về tương lại. Theo chân xu hướng sinh viên nói chung, mình đi xin việc vào môi trường tư nhân ở HN. Công ty đầu tiên có thể nói là tạm chấp nhận được, mọi người tốt, giám đốc ok, vui tính mỗi tội hay nợ lương nhân viên, trả lương nhân viên thì mời đi ăn bún đậu mắm tôm. Mình biết công ty cũng đang gặp khó khăn nên không đòi hỏi nhiều mà chấp nhận thôi, nhưng sau 1 thời gian không chịu được cuộc sống xoay quanh đồng tiền nên mình out. 

Công ty thứ 2 thì không như mình tưởng tượng ban đầu, hơi phức tạp mà sếp và nhân viên đều soi mói lẫn nhau, làm ăn thì tìm mọi cách lách luật, sai trái thì tìm cách bao che. Thực sự, vì mình được bố mẹ nuôi dạy phải trung thực nên mình không thể chịu được. Mình nhớ đến câu nói của nhân vật Tendou Souji trong bộ phim KR Kabuto là: "Bà tôi từng nói: thức ăn tưởng tượng thì không thể nào ngon được. Dù có cố gắng thì không che giấu mãi được đâu", mình quyết định không bao che cho sai phạm của công ty nữa mà tố cáo. Lãnh đạo gọi mình lên rồi bảo mình ko vì lợi ích tập thể, sau đó chửi mình tồi tệ và nói với các nhân viên khác là mình phá hỏng công sức mọi người. Mình cáu quá, không kiềm chế được nên thẳng tay tát một cái (lúc đó nộp đơn xin nghỉ) rồi bỏ đi, chưa bao giờ mình cảm thấy nhẹ nhõm thế này từ khi vào công ty.
Mình về quê kể chuyện với bố mẹ, bố mẹ cũng bảo là có lẽ mình không hợp với môi trường tư nhân nên thử môi trường nhà nước xem. Mình cũng theo ý bố mẹ xem thế nào. Lúc đầu thấy công việc hơi nhàm chán, suốt ngày giấy tờ nhưng được cái mọi người trong phòng mình đều rất tốt, hỗ trợ và động viên mình rất nhiều. Cơ quan thì sếp rất tốt, quan tâm đến nhân viên, giúp đỡ mọi người nhiệt tình. Mình cũng may mắn được đi làm việc với các quan khác nhiều lần, gặp nhiều người tốt, xấu nhưng không còn cảm thấy khó chịu như công ty trước. Thu nhập không được cao như công ty tư nhân nhưng không sao, mình có thời gian chăm sóc gia đình mà hồi còn ở tư nhân trên HN mình không làm được. Cũng nhiều khi biết mọi người nghĩ nhà nước tất cả đều quan liêu thì cũng thấy buồn vì mình làm tốt nhưng họ lại chú ý đến cái sai của người khác rồi bảo nhà nước toàn quan liêu. Đem ra nói truyện với a phó phòng thì a ấy bảo chuyện thường vì a cũng đối phó nhiều rồi và bảo mình: "người đàn ông phải biết bình tĩnh , nước sôi có thể bị bốc hơi". Sau nhiều vụ ấy mình cũng quen hơn rồi, biết kiềm chế hơn vì lời nói của thiên hạ.
Trên đây là câu chuyện của mình, mình không mong đợi các bạn thay đổi suy nghĩ về nhà nước vì môi trường nào cũng có tốt xấu, chỉ mong mọi người hiểu là vẫn còn rất nhiều người tốt trong nhà nước, đừng đánh đồng người tốt vs người xấu trong nhà nước chỉ bởi những tin đồn không hay về 1 bộ phận xấu mà chưa tìm hiểu sự thật. Giống như Tendou Souji từng nói: "Bà tôi từng nói: một câu chuyện thật sự nổi tiếng không cần dựa vào những lời đồn".
Cảm ơn